Tài liệu Montessori: Vận động và tính cách (P1)

Updated: Mar 20, 2019

Bài dịch được thực hiện bởi Choco House. Rất mong nhận được góp ý của bố mẹ về các bài dịch tài liệu Montessori.


Trích sách “The 1946 London Lectures”, Maria Montessori, trang 158-164.


Một đoạn trích từ sách của nhà giáo Maria Montessori, tập hợp các bài giảng của bà tại London năm 1946. Bà giải thích về nguyên lý phát triển trí thông minh và nhân cách cùng với việc sử dụng đôi tay và chuyển động có mục đích để hình thành “cái tôi”.


Hoàn thiện trong từng vận động cũng chính là hoàn thiện tính cách. Sự lặp đi lặp lại các bài tập thực hành cuộc sống là thực hành vận động với tinh thần phối hợp và sự nhận biết cân bằng. Bà nhấn mạnh vào tính chuẩn xác và đồng điệu giữa tinh thần và vận động là yếu tố thiết yếu để trẻ phát triển.


Giờ học của các bạn nhỏ tại nhà Choco House

Tôi cần phải nhấn mạnh sự quan trọng của vận động. Sự biến đổi trong tính cách của trẻ liên quan mật thiết đến vận động. Chúng ta làm mọi thứ thông qua vận động. Nếu xét về tâm lý học thì trước đây khái niệm vận động cũng như tầm quan trọng đã bị xem nhẹ. Giờ thì vai trò của vận động rõ rệt hơn, trẻ nhỏ dù dễ bị sao nhãng như người lớn vẫn có thể tập trung vào công việc vận động với đôi tay. Tính cách của trẻ hình thành và ổn định. Những vận động phát triển đồng điệu với tính cách của trẻ.


Nếu chúng ta nhìn hành vi của con vật, chúng ta sẽ nhận thấy mỗi loài vật đều có hành động và hình dạng đặc trưng. Nếu như chuyển động của loài vật được di truyền lại từ đời này qua đời khác, thì con người tự quyết định và xây dựng vận động của mình.


Chúng ta cần cân nhắc tầm quan trọng của nhóm cơ. Giả sử tất cả nhóm cơ của cơ thể bị cắt bỏ, từ chân, tay, bàn tay, và mặt, điều còn lại sẽ là gì? Chỉ là một bộ xương. Hãy thử suy nghĩ về điều này: Mục đích của bộ xương là khung chống đỡ. Xương cố định để cơ bắp gắn vào. Đầu của chúng ta chỉ là một chiếc hộp xương để giữ bộ não. Nếu chúng ta tách rời bộ xương, thì chúng ta sẽ còn lại gì? Cơ quan nội tạng và cơ bắp sẽ bị “bỏ rơi”, những bộ phận như não, phổi, ruột, thận sẽ không được lắp ghép ở vị trí cố định. Vậy thì không còn con người nữa. Những bộ phận này, não, trái tim, phổi, cơ quan tiêu hóa thực hiện nhiệm vụ duy trì sự sống. Đó là sống “thực vật”.


Chúng làm việc để duy trì sự sống cả ở loài vật và con người. Bộ não nắm vị trí “giám đốc điều hành” bởi những dây thần kinh chạy từ hệ thần kinh trung ương đến các tế bào để điều khiển các nhóm cơ. Thông qua quá trình đó, mong muốn từ não được truyền đến nhóm cơ. Chúng là “nhân viên’ thực hiện những yêu cầu của bộ não. Nhóm cơ đặc biệt đó là nhóm cơ tình nguyện. Từ yêu cầu nhận được, các cơ sẽ điều phối vận động. Cơ quan đều có liên hệ với bộ não, như mắt, cơ quan thị giác, hay đôi tai, cơ quan thính giác. Chúng như bóng đèn điện nhỏ rọi sáng không gian lớn là cho toàn bộ cơ thể chúng ta.


Các nhóm cơ chiếm phần lớn cơ thể ta và định hình trạng thái bên ngoài của cơ thể. Bộ não và nhóm cơ không phải đặc quyền của con người. Ngoài những chuyển động di truyền, con người cần có hướng dẫn vì vận động không được lập trình sẵn. Điều đó giải thích tại sao hoàn thiện vận động là một phần quan trọng trong sự phát triển của trẻ, không chỉ vận động phối hợp, mà là vận động có mục đích. Vận động phối hợp cần được tập trung vào hoạt động hữu ích, kích thích não và trí thông minh phát triển. Có một sợi dây liên kết đồng nhất giữa trí thông minh và vận động. Sự đồng nhất giữa hệ thần kinh và nhóm cơ được thiết lập tạo ra vận động.


Giờ học Montessori của bạn nhỏ tại Choco House

Cơ thể chúng ta hoạt động như một bộ máy phức tạp có thể tự nâng cao kĩ năng. Chúng ta cần bộ máy hoạt động trong nhiều hoàn cảnh khác nhau. Sự vận động của bộ máy không phải tự nhiên hay di truyền mà có, mà sẽ được vận hành thông qua trải nghiệm với môi trường. Vấn đề không phải là di chuyển, mà di chuyển song song với mong muốn từ trí óc. Một người sẽ cần sự phối hợp giữa ý chí và hành động để chinh phục được mục tiêu của mình. Tôi làm những điều tôi muốn vì tôi có bộ máy, tôi có cơ thể của mình. Tôi có thể trở thành chuyên gia của bộ máy đó và điều chỉnh hành động của mình.


Nhưng bộ máy ấy không phải “hô biến mà có”. Tôi phải tự xây dựng nó cho bản thân mình. Để nó có thể vận hành trơn tru, tôi phải hình thành nó từ những ngày đầu và hoàn thiện nó nhất có thể. Mỗi người cần trau chuốt “công cụ” của mình để hoàn thành mục tiêu của bản thân. Chúng ta cần làm việc với mục đích: có người chặt gỗ, người lại nhảy múa, người khác thì là nghệ sĩ. Để mỗi người đều có thể làm việc họ muốn, họ cần xây dựng kĩ năng vận động để rèn luyện. Tất cả chúng ta đều cần làm việc.


Cơ thể của trẻ đóng vai trò quan trọng trong vận động có mục đích. Chúng cần phát triển “bộ máy” của mình để phục vụ những mục đích đặc biệt này. Mỗi người sẽ làm một nhiệm vụ khác nhau. Trẻ có thể không biết tương lai của mình sẽ ra sao. Nhưng chúng cần rèn luyện “kĩ năng phối hợp" của mình từ sớm.


Chúng ta nhìn thấy trẻ vận động theo tính cách của mình. Ngôn ngữ không hình thành tính cách. Vận động mới là nhân tố liên kết với tính cách. [...]


Nguồn: “The 1946 London Lectures”, Maria Montessori, trang 158-164.


0 comments